VN88 VN88

Úi anh ơi em ra nước mất rồi anh ơi

Tôi ngỡ ngàng nhìn mình trước gương. Anh Quân đến bên cạnh tôi vỗ vai mà bảo
– Sao chú thấy thế nào. Khác hẳn với những gì thường ngày chứ hả. Đi với anh khỏang một năm thôi là chú sẽ khác ngay mà.

Tôi chỉ khẽ mỉm cười mà gật đầu. Xong xuôi mọi thứ thì tôi đi cùng anh Quân đến một cái trung tâm người mẫu. Tôi bây giờ mới hiểu ý của anh Quân lên nói
– Bộ anh bảo em làm người mẫu hả. Em chịu thôi, làm sao mà em có thế đi đứng được như vậy chứ
– Không biết thì phải học. Bộ ai cũng biết làm người mẫu hết cả hay sao. Học chỉ cần ba tháng là chú có thể đi làm rồi. Làm nhiều rồi khẽ khá lên

Tôi đi vào thì nhìn thấy mấy em xinh xắn. Dáng cao đang chăm chú đi đi lại lại theo từng nhịp đếm của một chị. Tôi đóan chị này cũng chỉ ngòai ba mươi tuổi mà thôi. Anh Quân kéo tôi lại gần với một chị đó rồi nói
– Chào bà chị, em có thằng em, dáng hơi bị chuẩn, muốn kiếm việc làm thêm tí, chị xem xét em nó thế nào, nhận em nó vào làm. Em sẽ kèm thêm cho nó

Nói xong thì anh Quân quay ra giới thiệu với tôi
– Đây là chị Lan Phương một người mẫu có tiếng. bây giờ thì không làm nữa mà quay sang làm quản lý

Chị Lan Phương không nói câu nào mà chỉ bỏ cặp kính mắt mèo ra. Nhìn tôi mà nói
– Nói chung là cũng được đấy. Chị không dám hứa trước nhưng học thử một tháng xem thế nào đã nhé

Tôi thấy chị nói như vậy thì mỉm cười mà cảm ơn chị rối rít.

Chị cũng mỉm cười mà bắt tay tôi. Những ngón tay thon dài trắng ngần của một phụ nữ ngòai ba mươi mà tôi nắm cũng làm cho tôi rạo rực hết cả người.

Anh Quân khẽ bảo tôi qua một bên rồi khẽ cười mà nói
– Sao trông bà ấy thế nào., ngon lành chứ hả. Anh mày nhìn mà nhiều lúc cũng không thể nào chịu được đấy. Nhưng nói chung là bà ấy thì cũng tốt với đệ của mình. Sao chú có muốn làm không vậy
– Muốn chứ anh, nhưng em nghĩ là làm sao mà em có thể đủ các thứ đầu tư như quần áo giầy dép mà đi làm cơ chứ
– Chú lại no chuyện không đâu rồi. Anh cho chú mượn được chưa nào. Mà đến khi biểu diễn thì chú mặc đồ của nhà sản xuất chứ đâu phải mặc đồ của mình nữa. Thôi không nói nhiều. Muốn làm thì theo anh nào

Nói xong thì tôi cùng anh Quân ra ngòai. Anh Quân giới thiệu tôi với mọi người rồi dẫn tôi ra một góc mà dạy những điều cơ bản. Tôi vốn là một người thông minh lên không đến nỗi nào.

Anh dạy chút nào là tôi hiểu hết đến đó. Tôi cũng học tập theo anh Quân một thời gian. Chẳng mấy chốc thì đã hết ngày. Anh Quân khẽ bảo tôi
– Tập như thế là được rồi. Thôi chúng ta về nào. Hôm nay anh dẫn chú đi nhậu một chuyến gọi là mừng cho chú vào nghề

Tôi chỉ khẽ cười mà đi theo anh. Chúng tôi đến một cửa hàng thịt chó rồi gọi món. Tôi ở nhà không uống rượu nhiều nhưng tửu lượng thì vô cùng khá. Anh Quân cũng ngỡ ngàng trước tửu lượng của tôi lên nói
– Anh không ngờ chú cũng khá cái khỏan nhậu nhẹt này đấy nhỉ. Được rồi chú mà khá thêm khỏan này nữa thì không lo gì không kiếm được tiền

Tôi khẽ cười trước câu nói của anh Quân rồi khẽ nói lại
– Anh nói cứ như là. Uống rượu được mà cũng có thể kiếm được tiền hay sao. Như ành thì bất kể cái gì cũng có thể kiếm được tiền vậy
– Thì đúng như thế đấy chú em ạ. Mình có tài thì cái tài của mình như thế nào thì mình cũng có thể kiếm được như vậy, rồi chú đi theo anh nhiều nhiều sẽ hiểu thôi mà

Tôi khẽ cười mà uống cạn chén rượu mới rót ra. Chẳng bao lâu thì trời cũng tối. Tôi phóng xe đưa anh Quân về nhà rồi về phòng mình. Anh Quân thì uống không thể nào bằng tôi được lên cũng đã ngà ngà say

Về phòng đặt lưng xuống giường thì tôi lại mơ tưởng đến hình bóng của Liên ở quê nhà. Mong muốn được ôm Liên vào trong lòng, vừa muốn làm chuyện đó với Liên. Nhưng chợt nghĩ đến những cái gì đang làm thì tôi lại xoay tấm gương ra mà tập đi, tập đứng theo những gì mà anh Quân kể

Cứ như vậy, , mộtt tuần sau thì tôi cũng đã khá là vững rồi, có thể đi diễn cùng với anh được rồi. Anh Quân mỉm cười mà nói với tôi
– Anh không ngờ chú đấy, công nhận là tiến xa so với cái hồi anh bước vào nghề này. Cũng chẳng thể nào tiến xa bằng chú được đâu

Nói xong thì tôi được anh Quân giới thiệu cho chị Lan Phương. Khẽ mỉm cười chị Lan Phương nhìn tôi mà nói
– Sao đã tập kĩ chưa nào. Vào thay một bộ đồ rồi ra đây đi chị coi xem được chưa nào

Tôi đành ngoan ngõan mà nghe theo lời chị, vào thay bộ đồ rồi đi ra. Theo những gì mà anh Quân dạy thì tôi đi một vòng cho chị xem

Khẽ mỉm cười chị Lan Phương bảo tôi
– Được rồi đấy nhưng cũng còn phải sửa nhiều nhiều. Em cũng là một tài năng đấy nhỉ. Mới tập như thế mà tiến bộ ra phết Chị chính thức nhận em vàolàm viềc cho chị. Tối nay nhận xô diễn luôn nha, hợp đồng chị để trong phòng chị. Em vào theo chị kí nào

Tôi đành vào phòng của chị. Lần này thì anh Quân không được đi cùng tôi mà chỉ có một mình tôi vào mà thôi.

Vào căn phòng của chị, cái tôi cảm nhận đầu tiên là là mùi nước hoa nhẹ nhàng thơm phức lan tỏa ra dễ chịu vô cùng. Tiếp theo đó là một tấm gương ká lớn và một tủ đồ rất là to. Tôi khẽ cười mà nói
– Chị nhiều đồ như thế này thì chẳng bao giờ thiếu đâu nhỉ

Chị Lan Phương thấy tôi nói như vậy thì cũng mỉm cười mà nói lại
– Nhiều gì hả em. NHiều lúc mà chị còn cảm thấy thiếu đấy em ạ. Như thế này chưa đủ đâu

Nói xong thì chị đưa cho tôi một cái hợp đồng đã đánh máy sẵn có chứ kí đàng hòang. Tôi đọc kĩ các điều khỏan trong hợp đồng. Không ngờ lương của tôi cũng tương đối cao. Tầm 4 triệu một tháng, đấy là chia 30% cho nhà quản lý rồi. Tôi ngỡ ngàng vì không nghĩ mình được lương cao như vậy lên hỏi lại chị
– Sao lương của em cao thế hả chị

Thấy tôi hỏ ngây thơ như vậy thì chị lan Phương mỉm cười mà nói
– Thế mà em cho là cao hả. So với nghề này đó là thấp lắm rồi đó em. Thôi cứ cố gắng đi, em sẽ được tăng lương mà. Tối nay đi làm luôn nhé. Nhớ đến sớm đấy

Tôi khẽ gật đầu rồi quya ra ngòai cùng với anh Quân. Chị Lan Phương cũng ra rồi mỉm cười bảo tất cả mọi người vào trong phòng họp. Chúng tôi được phổ biết mọi thứ rồi biết chỗ diễn ở đâu. Tôi chăm chú nghe nhưng cũng chăm chú nhìn mấy em chân dài ở đấy

Em nào cũng trang điểm rất kĩ, nhìn cũngđẹp nhưng vô cùng sắc sảo chứ không hiền dịu như Liên của tôi ở dưới Quê

Buổi họp nhanh chóng kết thúc thì tôi cùng anh Quân ra về. Về đến nhà thì chúng tôi chuẩn bị một chút rồi đến chỗ mà để diễn. Vào phòng thay trang phục thì cũng có nhiều người mấu cho chúng tôi. Anh Quân thấy tôi còn bỡ ngỡ lên dẫn theo tôi vào chọn đồ biểu diễn. Mỗi người được lấy ba bộ

Anh Quân lấy luôn cho cả tôi rồi cùng vào phòng thay. Khẽ nói với tôi về kinh nghiệm
– Khi như thế này thì em lên chọn bộ mà mình thấy hợp mắt mình nhất, vừa vặn với ngiười mình nhất. Nếu không có bộ nào vừa thì bảo nhà thiết kế đổi ngay cho mình. Như thế thì mình mới diễn đẹp được và khi đó tiền công mới cao

Tôi không nghĩ trong cái nghề người mẫu này lại có nhiều chuyện như vậy. Tôi khẽ nhận những bộ đồ của anh Quân đưa cho rồi vào phòng thay đồ. Công nhận là những bộ đồ đó khá là hợp với tôi. Tôi mặc vào vừa như in

Xong ngồi đợi một chút thì cũng đến lượt tôi ra sàn diễn. Do lần đầu lên tôi cũng còn hơi bỡ ngỡ nhưng thấy mọi người nhìn vào thi tôi thấy tự tin hơn mà khẽ cười rồi đi theo những bước mà anh Quân đã dạy tôi

Tôi biểu diễn khá là tự nhiên cho đến khi hết những bộ đồ của mình đã nhận rồi ra một lúc cùng với nhà thiết kế

Mọi chuyện rồi cũng kết thúc. Và bây giừo cũng tương đối là muộn. Tôi thấy anh Quân vào khẽ đưa cho tôi một cái phong bì mà nói
– Đây là tiền thưởng của chú. Phong bì hẳn hoi đấy nhé. Kiểu này chắc là chú kiếm được hơn anh rồi đấy

Tôi khẽ mỉm cười rồi bảo anh
– Em nào dám như vậy đâu, anh không nhiều hơn em thì thôi chứ sao mà em có thể nhiều hơn em được cơ chứ. Mà có nhiều hơn thì anh cứ để em chi buổi nhậu nào
– Ừa cũng được, đấy là tùy chú thôi nhưng hôm nay thì không được đâu đấy
– Sao hôm nay lại không được hả anh. Bây giờ chúng ta làm tiếp nữa à
– Không phải làm tiếp mà phải về công ty để chị Lan Phương chị ấy nhận xét đánh giá và chấm công làm việc nữa. Đâu có thể muốn đi đâu là đi được hả em

Tôi dần dần cũng nhận ra cái áp lực mà công việc của tôi đang làm. Tôi cùng với anh Quân về đến công ty.

Mọi người đã tập trung đông đủ ở đấy. Chị Lan Phương nhìn tôi rồi mỉm cười mà nói
– Hôm nay chị rất mừng vì chúng ta đã hòan thành tốt công việc của mình. Và được khá nhiều người chú ý. Đặc biệt là nhà thiết kế đã có ấn tượng rất tốt với chúng ta. Đặc biệt là Nam, tuy em mới vào nhưng đã tạo một ấn tượng khá tốt cho nhà thiết kế.

Tôi cũng hơi ngỡ ngàng vì được chị Lan Phương nói như vậy, tuy nhiên vì tôi khá là ít nói lên chỉ mỉm cười mà cảm ơn chị

VN88

Viết một bình luận