VN88 VN88

Úi anh ơi em ra nước mất rồi anh ơi

Tôi không nói gì mà đi theo chị vào những cửa hàng nổi tiếng mà chọn đồ. Chẳng mấy chốc thì đã đến trưa. Tôi đi ăn với chị rồi chị đưa tôi về đến nhà trọ. Nhìn thấy tôi thì anh Quân cười mà nói

– Sao hôm qua đi chơi với chị Lan Phương hay không em?
– Cũng bình thường mà anh, nói chung là cũng tạm được. Ổn anh ạ
– Đấy chú đi với anh chị có lợi thôi mà. Sao vui vẻ với bà chị một đêm có sướng không?
– Ớ sao anh biết chứ, chẳng lẽ anh theo dõi em và chị Lan Phương à
– Không cần theo dõi anh cũng biết. Anh còn lạ đếch gì cái mặt bà này nữa. Hồi trước anh cũng như chú cả thôi. Nhưng sau đó khi làm cái nghề này thì anh cũng có nhiều mối khác. Chú cứ yên tâm. Đi với anh nhiều vừa được sướng, vừa được ăn, lại có nhiều tiền nữa. Mấy bà này chán không cần chồng, mà có chồng thì cũng chẳng phục vụ được mong muốn cao độ của bà ấy đâu,

Tôi không ngờ mặt trái lại là như vậy, nhưng mà tôi đã nhúng vào rồi thì rút ra cũng khó nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì tôi cũng chẳng thấy tôi thiệt thòi cái gì cả. Miễn là có tiền gửi về cho vợ và cho mẹ rồi.

Mình có vợ rồi, không làm với vợ được thì làm với người khác chứ có làm sao. Nghĩ thóang trong đầu như vậy thì tôi khẽ cười mà bảo với anh Quân
– Thế hóa ra anh tòan như vậy thôi à
– Không như vậy thì còn như thế nào nữa. Nhưng nói chung là như vậy cũng thích , cũng sướng. Mình chỉ mất sức thôi chứ có mất gì đâu. Mà anh bảo chú nhé. Làm gì thì cũng phải giữ sức. Giữ phom của mình đấy, về tập hít đất đi, song đi tầm bổ vào. Nào là trứng gà, sữa, uống nhiều vào

Tôi khẽ cảm ơn anh rồi tôi vào nhà cất quần áo của mình rồi trả anh Quân bộ quần áo. Thấy đống quần áo của tôi thì anh Quân nói
– Chắc là bà chị mua cho chứ gì. Toàn thứ xịn thôi nhỉ. Bà này bây giờ cũng nhiều tiền lắm em ạ, lương trả anh em mình do làm người mẫu chẳng thấm vào đâu so với tiền của bà ấy đâu. Bà ấy còn buôn cổ phiếu nữa lên đầy tiền ra đấy đấy em ạ
– Những thế cơ ạ. Hèn gì em thấy nhà bà ấy giàu thật, tòan những thứ xịn thôi!
– Ăn thua gì, nhiều chị còn giàu hơn nhưng cũng nứng hơn , chú cứ làm đi rồi dần dần anh chỉ cho. Mà ấy em trong chỗ của mình, em nào ngon thì cũng cứ ăn thỏai mái, mấy em đấy máy cũng thóang lắm đấy chú em ạ
– Thế ạ. Nhưng em chịu thôi, em đâu có biết tán gái, mà hơn nữa thì còn vợ em ở nhà nữa mà anh
– Chú quên cái cô vợ già ở nhà đi. Cho nó đứa con ở nhà nó nuôi là được rồi. Mà anh với chú xác định làm thế này tầm 6, 7 năm rồi lẻ lượn cho nó lành, chủ yếu là biết giành vốn mà thôi
– Thế anh cũng dành được nhiều chưa vậy
– Cũng được kha khá nhưng mà anh chi tiêu cũng nhiều, Khi nào anh dẫn mấy em đẹp đẹp cho chú chăn, mà thôi chú chưa có đạn, khi nào có anh dẫn đi. Sao hôm qua chị ấy cho bao nhiêu
– Cho em tiền em mua con D900 thôi, còn mấy triệu nữa để em gửi về cho vợ
– Ừa thế là cũng tốt. Chú có hiếu với vợ chú thế là cũng được rồi. Thôi đi gửi đi. Khi nào không làm nữa thì về với vợ như chú lại sướng.

Tôi cũng chỉ cười mà không nói gì với anh Quân nữa, chuẩn bị các thứ ra bưu điện gửi về cho Liên tiền cùng với lá thư mong Liên từng ngày

Gửi thư và tiền xong thì tôi đi lang thang trong công viên mà suy nghĩ xem mình làm như vậy là có đúng không, có lỗi với Liên hay không

Đang đi chơi như vậy thì tôi nghe thấy tiếng gọi to. Ngẩng lên thì là Hoa, một cô gái trong nhóm người mẫu với tôi. Tôi thấy gọi như vậy thì cũng mỉm cười mà nói
– Sao em cũng đi dạo vườn hoa cơ à. Không đi làm ở đâu hay sao hả em?
– À em vừa đi chụp ảnh mẫu áo cưới về thôi mà. Thế anh làm gì mà lang thang trong công viên một mình thế nào. Anh không đi cùng với anh Quân à?
– Anh không, anh mới đi ra bưu điện gửi tiền về cho vợ và cho mẹ cùng các em ở nhà thôi.

Thấy tôi nói như vậy thì Hoa cũng cười mà nói
– Anh trẻ như thế này mà đã có vợ rồi cơ à. Chắc là vợ anh cũng phải xinh gái lắm đấy nhỉ?
– Không xinh sao bằng em được cơ chứ. Nói chung là cũng bình thường thôi. Không có gì đặc sắc đâu. Mà em chụp ảnh áo cưới ở đâu thế
– À ở hiệu áo cưới Phương Thoa đó mà, chị cho thuê áo cưới ở đấy cũng là bạn của chị Lan Phương đấy

Tôi khẽ cười mà không nói gì cả, trong đầu chỉ nghĩ thầm. Chắc là bà này thì ông Quân nhà mình cũng biết đây, chắc là hàng họ cũng ê ẩm hết với ông ấy còn gì nữa

Nói chuyện một lúc thì tôi khẽ chia tay Hoa mà về nhà của mình. Về đến đây thì anh Quân cũng dắt một em xinh gái về giới thiệu là người yêu rồi lại dẫn đi đâu đó. Tôi đóan chắc là lại vào một nhà nghỉ nào đó cho an tòan mà thôi

Tôi nằm trong nhà cũng buồn rút cái điện thoại ra tập tành sử dụng thì bỗng nhiên chị Lan Phương gọi điện đến cho tôi. Tôi nhấc máy lên mà nge rồi nói
– Chị à. Chị gọi em có chuyện gì vậy chị. Tối nay lại đi diễn nữa à?

Tôi hỏi như vậy thì chị khẽ mỉm cười mà nói
– Diễn gì mà nhiều thế em. Em có dỗi không đi uống rượu mới chị một chút chị buồn quá,

Tôi biết là đi uống rượu với chị có khi làm chuyện đấy nữa, mà tôi thì cũng không muốn làm bây giờ vì hôm qua làm cũng mệt đứt cả hơi rồi lên tôi nói
– Em không dỗi chị ạ. Hôm nay em cần phải đến trường học thêm nữa. Dạo này cũng nghỉ nhiều ở trường lên không có được, có gì thì em sẽ đi với chị sau được không, mới có hôm qua đi uống rượu với chị còn gì nữa

Tôi nghe thấy tiếng cười gượng gạo của chị rồi chị nói thôi thế chị ở nhà một mình vậy. Tôi ở trong phòng trọ mà buồn hết cả người, nhớ vợ đến nao lòng lên tôi nghĩ sáng mai sẽ về sớm hơn xem như thế nào

Sáng hôm sau tôi dậy sớm ra bến xe rồi mua vé xe về nhà. Tôi không ngờ mới đi có hai tháng thôi mà nhà cửa đã khác quá rồi, cái nhà cũng đã được sửa lại, sân bể và nhiều thứ khác cũng đã được xây sửa khang trang

Vừa về đến nhà thì thấy Liên, mặc dù có chửa, nhưng do làm nụng nhiều lên không còn dữ được cái xinh gái như thủa nào nữa. Mẹ tôi thấy tôi về thì mừng rỡ, mà cũng không ngờ tôi như vậy lên càng ôm lấy tôi mà nói
– Sao người ta đi học thì gầy đi, mày đi học lại béo, mà gửi tiền nhiều thế con, đang làm cái gì trên đấy à
– À con đi làm người mẫu cho mấy nhà thiết kế thời trang, công việc cũng nhẹ nhàng, nói chung là chẳng ảnh hưởng gì đến việc học mẹ ạ, thế vợ con đâu mẹ?
– À nó đi chợ sắp về rồi đấy, nó mong mày lắm đấy

Tôi đang nói chuyện như vậy thì vợ tôi đi chợ về, khác hẳn khi tôi đi, vợ tôi trông gầy hơn một chút mà cũng xanh hơn một chút. Tôi thấy vợ tôi khóc thì cũng chạy lại mà ôm chặt vợ vào trong lòng của mình

Vợ tôi cấu nhẹ tôi một cái rồi nói
– Sao giờ này mới về hả, mà anh cũng kì lạ thật, mới gửi thư và gửi tiền chiều hôm qua, trưa nay nhận được mà chiều đã về rồi là thế nào
– Nhớ em quá không chịu được chứ còn thế nào nữa. Con được mấy tháng rồi hả em
– Được 4 tháng rồi anh ạ, em nghĩ nó là con trai đấy!
– Em làm gì mà người xanh xao thế, thôi đừng làm nữa, có mẹ phụ rồi, em chửa thì ở nhà thôi, anh ở trên đó sẽ cố làm lụng em không phải gửi lên cho anh đâu, anh làm thừa tiêu rồi, gửi về cho em đây này
– Anh làm gì mà gửi về cho em nhiều thế. Đừng có mà làm cái điều gì phạm pháp đấy nhé
– Rồi anh hứa mà, anh đi làm người mẫu cho mấy nhà thiết kế thôi mà, có làm cái gì phạm pháp đâu em.
– Làm người mẫu hả, hèn gì trông xinh trai hơn lúc ở nhà, mà ở đấy có nhiều cô xinh lắm hả, đi với cô nào mà quên em thì đừng có trách, đi cũng được nhưng mà đừng có quên em và con là được rồi
– Anh làm sao mà dám đi với cô khác cơ chứ. Đừng có nghi oan cho anh mà

Tôi đỡ vợ vào trong nhà rồi đưa cho vợ mấy thứ mà tôi mua trên thành phố, mấy cái áo bà bầu rồi mỉm cười mà nói
– Em mặc cái áo này cho nó thỏai mái, chứ mặc quần áo như thế này chật chội quá còn gì nữa. Khi nào ở trên đó anh sắm hết tất cả các thứ rồi mang về cho em nhé

Liên không nói gì mà chỉ mỉm cười mà thôi

Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc rồi tôi đi làm cơm cùng với mẹ cho Liên nghỉ ngơi. Cơm cháo xong thì tôi cùng Liên sang nhà bố mẹ Liên, tôi biếu ông một bức tượng mà tôi mua được, trên đường về. Bố tôi thích ngắm những bức tượng tướng ngày xưa như Quan công hay, Triệu tử long lên tôi biếu ông một bức tượng bằng đá.

Bố tôi cười khà khà mà nói
– Thế này mới đúng là con rể chứ. Được con cũng biết nhìn dáng đấy nhỉ, lại còn bằng đá nữa cơ à, được đấy

Tôi khẽ cười mà nói
– Khi nào con thấy bức tượng nào đẹp nữa con mua về biếu bố bố ngắm, tôi nói xong thì cũng sang biếu mẹ vợ một tấm vải tôi mới mua để mẹ may quần. Thấy tôi biếu như vậy thì mẹ bảo tôi chu đáo quá

Chúng tôi nói chuyện một lúc thì xin phép bố mẹ ra về. Trên đường về thì Liên khẽ bảo tôi
– Ai cũng có quà thế em không có à?
– Em thì cần gì có. Có cái trong bụng em làm quà cho em rồi còn gì nữa

Tôi nói như vậy thì Liên cũng cấu tôi, làm tôi đau điếng hết cả người. Về đến nhà thì tôi cũng biếu mẹ một tấm vải như vậy, thêm cho mẹ một chút tiền, cho mấy đứa em một chút tiền nữa. Mấy đứa em mừng ra mặt, còn vợ tôi thì xị ra vì chưa được cái gì

Tôi khẽ cười mà không nói gì. Bủôi tối tôi nằm bên cạnh Liên xoa chầm chậm cái bụng to dần lên, Liên hất tay ra mà nói
– Bao nhiêu người có quà rồi, mà em chẳng có gì cả, nhớ mặt anh đấy, mang con cho anh mà anh không nhớ gì đến em cả
– Bình tĩnh đã nào vợ yêu quý quà của anh đây. Anh đợi mãi đây mới là dịp đưa cho em đây này

Nói xong tôi cầm lấy tay của Liên mà đeo nhẹ cho Liên cái nhẫn hai chỉ mà tôi dành dụm tất cả các thứ mà mua được. Liên thấy tôi đeo vào thì quay lại mà nói
– Ở đâu mà cho em thế anh. Em tưởng anh không có quà cơ chứ!
– Cái này thì bây giờ tặng nó mới quý chứ em. Như thế kia thì còn quý cái gì nữa cơ chứ. Con có đạp mạnh không em?
– Sao không mạnh, nhiều lúc muốn tức lên được. Lớn lên chắc nó nghich lắm đây. Cho anh xao con một chút nào

VN88

Viết một bình luận