VN88 VN88

Lỡ lầm

Chương 10

Phúc ngồi nhặt rau dưới bếp, cô vừa ngắm nghía từng cọng rau vừa hát nho nhỏ. Mai đang làm món tép chiên bột, cô ngừng tay nhìn em tủm tỉm:
– Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao rồi phải không Phúc?
Phúc tỉnh queo:
– Bao giờ cuộc đời và tình yêu lại không đẹp.
Vừa vứt cọng rau răm vào rổ, Phúc vừa hỏi:
– Chị Mai nè! Hôm qua chị có thấy ông Thiện Sĩ của chị Thơ không?
Ngạc nhiên, Mai hỏi lại:
– Thiện Sĩ nào? Thiện Sĩ là ai?
Phúc chắc lưỡi:
– Chậc! Cái ông bạn mới toanh, đi cái xe mới toanh, miệng lúc nào cũng sẵn những nụ cười mới toanh với cái nốt ruồi có ba bốn cọng lông tài to tướng giống nốt ruồi của Thiện Sĩ chồng Quan Âm Thị Kính đó…
Mai tròn mắt nhìn cái miệng của Phúc tía lia, bàn tay Phúc ra địêu bộ trông đến buồn cười. Con bé chắc làm diễn viên được. Bao giờ những lời nó nói ra cũng được cụ thể thê bằng những cử chỉ rất dễ hiểu. Mai sốt ruột ngắt lời em:
– Chị không biết. Mà ông ta làm sao?
Phúc đáp chỏn lỏn:
– Em ưa không vô.
Mai cười:
– Lãng nhách! Bộ bạn em hả? Em mà ưa vô thì biết tay ông Nguyên.
– Không phải. Ý em nói khác. Này nhá, mặt ông ta coi cũng sáng sủa nhưng có điều trông tà đạo thế nào ấy. Rồi nữa, nói chuyện với người ta mà cứ liếc ngang liếc dọc, cái miệng thì lúc nào cũng toe toét như đang chào hàng…
Mai lắc đầu:
– Sao em khó tính thế? Nói chuyện với em mà nghiêm nghị lạnh lùng thì cũng bị quở là làm phách, cười thì cũng bị rầy rà. Tại ông ta xui. Chớ nếu bây giờ ông đến tìm chị Thơ thì tất cả cái nhìn của em sẽ khác hẳn. Sáng nay trái tim “Gỗ mun” đã vui vẻ, yêu đời chớ đâu âu sầu, héo úa như hôm qua. Hôm nay gặp ổng, biết đâu em sẽ khen: “Bạn chị Thơ có cái nốt ruồi duyên giống y Thương Tín..”
Phúc lườm chị rồi nói:
– Em chỉ thương anh Dương. Chị Thơ như vậy em không chịu, dù em biết chỉ cũng chả hợp với anh Dương đâu.
Mai nhẹ nhàng:
– Em đừng vội đánh giá chị Thơ sớm. Chỉ có quyền có bạn chớ…
– Nhưng em biết ý chị Thơ là…
Phúc vừa nói đến đó thì Thơ từ nhà trên xuống. Cô vừa đi vừa hát rất yêu đời. Phúc làm thinh cắm cúi nhặt rau tiếp.
Thơ ngồi xuống ghế, cô hỏi Phúc:
– “Gỗ mun”! Hôm qua em chất vấn gì anh Kiệt vậy?
Phúc làm bộ ngơ ngác:
– Kiệt nào?
Thơ ngó Phúc:
– Giả bộ nữa… Anh Kiệt bạn chị tối qua đó.
– À! Anh chàng có nốt ruồi Thiện Sĩ đó hả?
Thơ xụ mặt:
– Người ta như vầy mà em chê…
Phúc ngang ngang:
– Em chê hồi nào? Em hỏi lại cho chắc ăn. À! Em đâu có dám chất vấn gì đâu? Ông ta chất vấn em thì có.
Thơ ngạc nhiên:
– Ảnh hỏi em những gì?
Giọgn Phúc tỉnh bơ y như thật:
– Ông Kiệt hỏi em chớ… phải em là “Gỗ mun” không? Rất ngạc nhiên nhưng em vẫn lễ phép thưa dạ phải ạ! Ông ta hỏi tiếp: chị Thơ có nhiều bạn trai không? Em nói: dạ, không, ít lắm, hầu như không quen ai vì chỉ đã có chồng sắp cưới là anh Dương rồi.
Thơ nổi sùng lên:
– Phịa vừa thôi con tiểu yêu… Em đùa dai thật đó. Nói bậy là không được đâu.
Phúc nhếch môi:
– Em giỡn, chớ ai mà đi khai báo thật thà như vậy với người lạ.
Mai dịu dàng vuốt giận chị:
– Mà anh Kiệt ở đâu vậy chị Thơ?
Thơ ngọt giọng trở lại:
– Ảnh là bạn của anh Khôi, làm ở ngân hàng.
Mai cười gật gù ra vẻ thán phục:
– Bạn chị Thơ toàn dân có “cầu chứng tại toà” không hà. Anh Dương thì là bạn anh Kha, anh Kiệt thì là bạn anh Khôi.
Nhìn Phúc, Mai trêu:
– Không giống con nhỏ mồ côi như bạn anh Khải.
Phúc cười bênh vực:
– Mồ côi vậy chớ khó kiếm lắm à nhe.
Thơ nheo mắt:
– Làm gì ông ta tới khuya vậy Phúc?
Phúc chống đỡ:
– Giấc sớm dành cho hai chị rồi.
Thơ mỉa mai:
– Cám ơn! Mai mốt đến khuya như hôm qua là chị không kêu em ra đâu.
Phúc cãi:
– Tụi em có làm gì đâu… Ngồi ở băng đá ngoài sân đến chín giờ rưỡi là anh Nguyên về rồi. Tại lúc này ảnh phải làm thêm nhiều việc để tự sống nên không có thời gian đến sớm…
Thơ ra vẻ chị cả lo lắng cho em:
– Phúc này! Em thương nhưng có chịu cực được không đó?
Phúc cười, nói lấp lửng:
– Thầy bói nói số em sau này có chồng giàu và sống hạnh phúc nhất trong ba chị em. Em nghĩ, mình đã chọn đúng người thương mình thì ta làm hàm nhai. Lo gì?
Thơ nói:
– Nhưng chị thấy Nguyên có vẻ lập dị sao ấy. Hình như hắn chán mọi thứ… Cũng có thể tại hắn mặc cảm vì nghèo chăng?
– Ồ! Không đâu. Trái lại, ảnh rất yêu đời và thích sống giản dị như… nghèo vậy đó.
Phúc gom mớ lá chuối đựng những cọng rau úa bỏ vào thùng rác. Cô nhìn Thơ hỏi:
– Chị Thơ nè, tại sao có những người thích lựa chọn khi yêu nhỉ?
Thơ trả lời hợm hĩnh:
– Tại họ là những người có lí trí mạnh, đầu óc thực tế, khôn ngoan và dĩ nhiên phải đẹp nữa… Đại khái họ là những người có nhiều điểm hơn người khác, họ biết họ muốn gì và sẽ đạt được gì nên họ có quyền lựa chọn.
Phúc mỉa mai:
– Chị nói thế để không thấy trái với lương tâm mình, cho là tốt đẹp đi, nhưng điều quan trọng là cuối cùng cho một tình yêu là gì? Tình hay tiền?
Thơ tự tin:
– Đương nhiên phải đạt cả hai thứ thì người ta mới lựa chọn vì sự lựa chọn nào không đa đớn. Thế khi yêu, em không lựa chọn à?
– Có, nhưng khác chị. Giàu không phải là tiêu chuẩn số một…
Mai tế nhị kêu lên:
– Phúc! Rửa rau đi, rồi đâm nước mắm cho chị…
Phúc im lặng. Thơ có vẻ buồn buồn. Cô nhìn Phúc và Mai:
– Hình như hai đứa ít khi nào chịu nghĩ để thông cảm cho chị, thường thì các em thích chế giễu chị hơn. Nhất là Phúc, em hay có cái nhìn cực đoan rồi lên án một chiều. Khi đã yêu có ai muốn tình yêu của mình trắc trở vì môt lần chia tay là một lần mất mát…
Phúc thôi không đáp lại Thơ nữa, cô chỉ cười thầm những lời Thơ vừa nói:
Tiếng chuông ngoài cổng leng keng, Thơ đứng dậy:
– Chắc kiếm con Phúc.
– Không đâu! Kiếm chị đó
Thơ cười:
– Kiếm ai thì chị cũng mở cổng cho.
Phúc buột miệng với theo:
– Lỡ khách là anh Dương thì sao?
Mai lắc đầu:
– Phúc chọc chị Thơ làm gì khi chỉ đã không muốn…
– Em ghét cái tính giả dối của chỉ.
Thơ từ nhà trên bước xuống:
– Ông đạo diễn của nhỏ “Gỗ mun” tới.
Phúc đứng phắt dậy. Lâu nay cô đã quên khuấy ông ta.
– Ông ấy đâu rồi?
Thơ nhún vai:
– Còn ngoài sân, chị mời mãi ông ta không chịu vào còn nói là thích ngắm vườn hoa hơn…
Phúc bước ra sân bằng lối nhà bếp rồi vòng ra phía trước. Ông Vũ đang đứng thơ thẩn một mình bên hàng tường vi. Phúc vui vẻ:
– Chào chú Vũ… Lâu quá… Phúc tưởng sẽ không được gặp chú nữa chớ…
Ông Vũ nhìn Phúc đăm đăm:
– Sao lại nghĩ như vậy?
Phúc cười hồn nhiên:
– Vì chắc chú Vũ đã tìm được diễn viên khác rồi, thế thì chú đâu còn nhớ đến con bé mới chỉ gặp có hai lần thôi
– Đúng là tôi đã tìm được diễn viên rồi nhưng không phải vì lí do đó mà tôi quên cô bạn nhỏ của mình. Này cô bé, ba má em có ở nhà không?
Phúc phụng phịu:
– Thì ra chú đến tìm ba má em?
– Người lớn đến nhà phải thăm hỏi người lớn. Con nít sẽ được quà. Cầm lấy này bé con
Ông Vũ đưa cho Phúc gói giấy nhỏ gói bằng giấy hồng có những chấm tròn trắng được cột bằng dây sa tanh đỏ bóng loáng
Phúc ngần ngại:
– Tại sao Phúc lại được phần quà này?
Mắt ông Vũ ấm áp:
– Tại vì tôi muốn thế
Phúc nhìn ông hơi tự ái:
– Nhưng chắc gì Phúc đã muốn nhận?
Ông Vũ khẽ lắc đầu:
– Lại bướng như trẻ con. Không nên nói như vậy với người mình mới gặp đến lần thứ ba.
Phúc bướng bỉnh:
– Thế cũng không nên nhận quà từ người mới gặp lần thứ ba
– Đừng làm tôi thất vọng, cô bé.
Phúc hái một cành lá gần đó. Cô vò chiếc lá trong tay và nói:
– Chú Vũ à! Ba má Phúc và cả Phúc nữa chắc không cho phép Phúc được nhận quà chú đâu. Chú cất giùm Phúc đi…
Cô tinh nghịch nhìn ông:
– Rồi sau này nếu có dịp gặp lại lần thứ tư, thứ năm hay thứ sáu gì đó Phúc sẽ lấy lại phần quà này của Phúc mà chú Vũ đã cất giùm.
Ông Vũ cười:
– Lém lắm. Có điều tôi buồn là Phúc đã quá câu nệ. Đây chỉ là món quà nhỏ dễ thương mà tôi mua tại Pháp. Tôi mới ở Pari về hôm kia.
Phúc nhìn ông Vũ thán phục:
– Ôi! Chú mới đi du lịch về à? Chắc thích lắm!
Ông Vũ không trả lời cô, mắt ông đang ngừng lại ở bụi hồng vàng cam đang nở những nụ hàm tiếu.
Ông trầm trồ:
– Hồng brigit đẹp quá!
– Chú thích hoa hồng vàng cam này?
Ông Vũ hơi mơ mộng một chút:
– Hoa hồng brigit này làm tôi nhớ thuở mình còn trẻ, trên bàn tôi bao giờ cũng có một nụ hồng cam cắm trong li thuỷ tinh cao, lúc ấy tôi không có được cho mình một lọ hoa. Bây giờ thì trên bàn làm việc của tôi đã có một lọ hoa pha bằng pha lê tuyệt đẹp. Nhưng chiếc bình này hình như luôn buồn bã vì cô độc. Những người con gái yêu hoa hồng đã không biết đến nó cũng như họ đã quên tôi rồi. Chị giúp việc thấy thế bèn cắm vào đó mấy nhánh phát tài. Thứ cây quanh năm suốt tháng xanh tốt nhưng không bao giờ có hoa.
Ông Vũ bâng khuâng:
– Những bông hồng vàng thơm ngát đó giờ chỉ còn trong tiềm thức mà thôi.
Phúc cắn môi nhẹ nhàng, tránh ánh mắt của ông Vũ. “Ông ấy nhìn mình nhưng lại thả trí tưởng tượng về quá khứ”. Cô ái ngại:
– Phúc mời chú Vũ vào nhà…
Cô bước chầm chậm bên ông, vào nhà Phúc vội đến bên các cửa sổ mở hết cánh ra. Ông Vũ nhìn quanh. Phòng khách bày biện đơn giản. Ông chú ý đến hai chiếc độc bình to men trắng vẽ hoạ tiết rồng xanh nổ bật trên hai chiếc kệ gỗ cao ở hai góc phòng. Trên vách, một bức tranh lụa của hoạ sĩ Nguyên Trung, đường nét phóng khoáng màu sắc nhẹ nhàng sâu sắc. Sát vách, đối diện với cửa ra vào là một chiếc tủ bup phê.
Ông Vũ ngồi xuống bộ salon màu xám đặt giữa phòng, ông để gói quà lên bàn tròn nhỏ mặt bằng mica màu nước trà. Ông chợt để mắt đến một bày chim cánh cụt bằng thuỷ tinh màu hồng được sắp thành một hàng trông rất ngộ nghĩnh trong tủ. Ông nói với Phúc:
– Những con chim cánh cụt trông dễ thương quá. Y như những đứa trẻ con vậy.
– Vâng! Coi vậy chứ đã già lắm rồi. Tuổi của nó còn hơn cả tuổi của Phúc đó, và cả con lật đạt kia cũng vậy. Từ lúc còn nhỏ xíu Phúc đã thấy có nó rồi.
Ông Vũ hơi sựng người lại khi ông nhìn theo tay chỉ của Phúc. Trên tủ búp phê là một kệ gỗ có những bức tượng, rồi đồ chơi rất dễ thương. Trong góc trong cùng của cái kệ là một con lật đật hình một cô bé choàng khăn màu đỏ đang nhếch miệng cười. Món đồ chơi quá cũ theo năm tháng.
Phúc vẫn liến thoắng:
– Nó không còn lật đật được nữa đâu chú Vũ. Ai đó đã đập vỡ phần dưới chân của nó rồi…
Ông Vũ thẫn thờ nhìn Phúc:
– Lấy xuống cho tôi mượn đi Phúc
Ngạc nhiên, Phúc đáp:
– Vâng
Phúc đưa con lật đật cho ông Vũ, mắt cô tò mò quan sát “không lẽ ông ta lại thích cái món đồ chơi buồn cười này?”
Ông Vũ cầm con lật đật trong tay. Ông chăm chú nhìn vết vỡ của nó. Rồi bất chợt, ông nhìn lên Phúc:
– Con lật đật này và bầy chim nọ là của Mai Phương… Em là con của Mai Phương phải không? Em rất giống Mai Phương.
– Mai Phương à?
Phúc ngơ ngác nhắc lại. Cô chợt lắc đầu:
– Không phải đâu. Mai Phương là cô Út của Phúc mà.
Ông Vũ ngập ngừng:
– Cô ấy bây giờ đâu?
Phúc mở tròn to đôi mắt nhìn ông Vũ:
– Cô Út mất cách đây cả hai mươi năm rồi mà…
Rồi như khám phá ra điều gì bất ngờ, Phúc lắp bắp:
– Phải rồi, chú là Vũ… Tại sao chú lại không hề biết cô Út đã mất?
Ông Vũ thẫn thờ nhìn con lật đật nằm trên bàn:
– Tại sao Mai Phương chết?
– Cô Út bệnh…
Ông Vũ ngồi im lặng. Phúc vào bếp lấy nước ra mời khách. Cô nhỏ nhẹ nhìn ông nói:
– Để Phúc đi mời ba Phúc nhe chú Vũ
Ông Vũ gật đầu rồi lại im lặng.
Phúc vội bước vào phòng của ba cô. Ông Triệu đang nằm đọc báo. Cô ngập ngừng:
– Ba!
Mắt ông Triệu không rời tờ báo:
– Có khách ba à!
Lúc này ông Trịêu mới hơi nhỏm dậy, khẽ nhíu mày ông hỏi:
– Ai vậy?
– Dạ, ông Hoài Vũ, đạo diễn…
– Chuyện gì nữa Phúc…
– Con không biết. Ông ấy muốn gặp ba. Ba ra đi ba…
Ông Triệu nhìn cô con gái út rồi đứng dậy.
Hai người bắt tay và quan sát nhau. Ông Triệu chỉ nhìn thoáng qua gương mặt của khách. Ông cởi mở:
– Ông đạo diễn còn quá trẻ so với sự tưởng tượng của tôi.
Ông Vũ gượng cười, lấy thuốc ra mời ông Triệu:
– Anh nói vậy chớ chúng ta ai cũng qua rồi thời thanh xuân.
Rồi ông mỉm cười nhìn ông Triệu:
– Phúc ít có nét giống cha.
– Cũng có đấy chứ nhưng là nét con gái của cô nó. Con bé Phúc là thằng con trai Út của chúng tôi đó.
Ông Vũ cười xoà:
– Con bé có cá tính đó chớ. Tôi rất tiếc khi không mời đựơc Phúc đóng phim.
Ông Triệu vừa thả hơi khói vừa nói:
– Nó còn bé, chúng tôi chưa muốn cháu lao vào đời quá sớm.
Ông Vũ ngập ngừng:
– Lần này đến gia đình tôi chỉ có mục đích thăm viếng bình thường, nhưng qua đó, tôi mới biêế Phúc là cháu của Mai Phương…
Một thoáng ngạc nhiên vụt qua nhanh. Ông Triệu để điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng thuỷ tinh hình con thiên nga. Ông nhíu mày:
– Anh biết Mai Phương?
– Chúng tôi học chung khoa Triết ở Đại học Đà Lạt.
Nét mặt ông Triệu hơi căng thẳng. Ông như vừa chợt nhớ ra điều gì quan trọng trong quá khứ.
– Vậy anh bạn là Phan Hoài Vũ quê ở Đà Lạt?
– Vâng! Thật quá bất ngờ, tôi bặt tin Mai Phương đã hai mươi năm. Tôi vẫn nghĩ cô ấy đang sống hạnh phúc với chồng con ở một nơi nào đó…
Ông Triệu nhìn ông Vũ hơi mai mỉa:
– Đúng là ý nghĩ làm lương tâm con người an ổn.
Ông Vũ im lặng. Giọng ông Triệu bỗng lạnh tanh:
– Anh có biết vì sao Mai Phương chết không?
– Cháu Phúc vừa nói với tôi…
– Và anh cho là như thế? Em tôi đã mang theo một mối hận tình để đến bây giờ tôi mới nhìn được người đàn ông mà một thời nó say đắm mê muội quên cả cha mẹ, gia tộc…
Ông Vũ bối rối:
– Đối với Mai Phương, bao giờ tôi cũng quí mến và tôn trọng. Tôi chưa bao giờ làm điều gì xúc phạm cô ấy.
Ông Triệu gặng hỏi lại:
– Thật vậy sao?
Rồi ông cười gằn:
– Nếu anh gặp tôi cách đây hai mươi năm thì tôi đã cho anh biết tay.
– Xin lỗi! Tại sao anh lại nặng lời? Tôi đến đây vì muốn thăm Hoài Phúc. Biết Phúc là cháu của Mai Phương, tôi càng xúc động hơn. Thật sự tôi không có lỗi gì với Mai Phương cả.
Ông Trịêu nóng nảy:
– Thì ra ông là người đoàng hoàng. Thế sao ông lại bỏ nó?
Ông Vũ ngạc nhiên:
– Chính Phương đã xa lánh tôi. Tôi còn nhớ lần ấy khi tôi vào Sài Gòn để lo giấy tờ xuất ngoại rồi trở về Đà Lạt thì Mai Phương đã bỏ học. Sau đó, tôi đi Pháp và mất hẳn tin tức của cô ấy.
– Vì đâu anh lại không tìm hiểu xem lí do gì Mai Phương lại bỏ học, lại biệt tích trong khi nó có thể chết được nếu không có anh?
Ông Vũ im lặng. Ông Triệu nói tiếp:
– Có lẽ tại vì xung quanh anh có quá nhiều cô gái khác, vả lại anh đâu hề yêu con Mai Phương. Anh xem nó như một thứ tiêu khiển nên việc nó biến mất khỏi đời anh một cách tự nguyện càng làm anh nhẹ nhõm, càng làm anh an tâm để tìm quen nên những cô gái khác.
Ông Vũ cúi xuống:
– Khi còn trẻ người ta yêu và buông thả. Cũng có những người đam mê và mù quáng khi yêu. Họ làm sao miễn đạt được tình yêu. Phương là người như thế. Tôi nói không phải để phê phán người đã chết… Đúng là tôi không yêu Phương, tôi chỉ thương hại Phương. Cô ấy tự tìm đến, tự nguyện không phải một ham muốn tầm thường nào về xác thịt, rồi sau đó cô âm thầm ra khỏi đời tôi. Tôi không tìm thấy và mãi mãi tôi không bao giờ tìm thấy Phương nữa.
Ông Triệu trầm tư:
– Tôi biết em tôi yêu đơn phương, nhưng nế anh là người đàn ông khác có lẽ nó không phải khổ đến nỗi chết đi.
Ông Vũ tái mặt:
– Không lẽ Phương chết vì… vì tôi?
Ông Triệu lạnh lùng nhìn người đối diện:
– Ông đã để lại trong nó cả cái chết lẫn sự sống. Nó đã ấp ủ nuôi dưỡng cái hi vọng sống nhỏ nhoi mà nó cho rằng đó là tình yêu của ông giành cho nó. Nó không muốn ông lấy lại của nó niềm hi vọng đó. Cuối cùng, vì muốn giữ tìnhyêu của ông được trọn vẹn, nó đã chết.
– Tôi không hiểu gì cả?
– Ông sẽ không bao giờ hiểu và được phép hiểu gì hơn nữa. Ngày xưa khi em tôi còn sống, chúng tôi đã mong ông xuất hiện biết bao. Bây giờ mọi thứ đã sắp đặt đúng vị trí của nó, ông cũng chỉ là người của dĩ vãng. Ông không nên đến đây làm gì nữa cả.
Ông Vũ nhỏ nhẹ:
– Tôi vẫn không hiểu vì sao Phương chết. Cô ấy bệnh gì? Anh nói rõ ra đi.
– Nó chết vì tuyệt vọng. Mà bệnh đó thì không ai chữa được.
Ông Triệu thở dài:
– Mọi sự trách cứ không còn nghĩa lí gì cả. Hãy để yên dĩ vãng. Cụ thể hôm nay anh muốn gì khi đến đây?
– Tôi mới ở Pháp về… Có món quà nhỏ tôi mang đến tặng cháu Phúc…
Ông Vũ hơi bối rối:
– Lần đầu nhìn thấy Phúc tôi đã xúc động, tự dưng tôi cảm nhận hình như giữa tôi và cô bé ấy có gì đó quen lắm. Trong mấy tháng trời tôi cứ nghĩ đến cô bé đó.
Ông Trịêu hơi nhỏm người lên, ông nhìn thẳng vào mắt ông Vũ:
– Cho là ông dành cho cháu một tình cảm đặc biệt thiêng liêng nào đó đi, nhưng nó không giống tánh cô nó đâu. Và nó chỉ là một đứa bé, ông không nên ru ngủ nó.
Mắt ông Vũ đỏ lên, rồi một chút ngạo mạn thoáng qua nhanh. Ông cười nửa miệng:
– Những đứa trẻ con sẽ tự động lớn lên theo thời gian, nó sẽ có những suy nghĩ độc lập riêng tư của nó… Hình như anh không thích tôi có mối quan hệ tốt với Phúc? Anh hơi khắt khe với con gái đấy. Cô bé đã là một thiếu nữ rồi…
Ông cố tình nhấn mạnh:
– Nhìn Phúc tôi thấy y như là Mai Phương.
Ông Trịêu thản nhiên nói:
– Anh nghĩ thế nào cũng được. Nói thật, bản thân tôi rất sợ người nghệ sĩ như anh. Có thể các anh làm đẹp cuộc đời chung chung, nhưng thường cuộc đời riêng của các anh thì chả ra làm sao cả. Tôi không muốn con tôi là một nghệ sĩ.
– Tôi hiểu, nhưng chắc không có gì trở ngại khi thỉnh thoảng tôi đến thăm gia đình… Mai Phương chớ?
Ông Triệu im lặng nhìn xoáy vào mắt ông Vũ:
– Những người nghệ sĩ như ông có nhiều thời gian quá đấy. Gia đình chúng tôi trái lại rất hiếm lúc rảnh rỗi. Tôi rất tiếc…
Vừa nói ông Triệu lạnh lùng đứng dậy. Ông Vũ đành bước ra sân theo ông Triệu.
Phúc từ nhà sau chạy theo. Cô cười hồn nhiên:
– Chú Vũ ơi! Đợi Phúc một chút.
Trên tay cô là một bó đồng thảo tím và một nhánh hồng cam được gói cẩn thận trong một tờ giấy pelure trắng.
Cô duyên dáng nhìn ông:
– Chú đem về nhà và cắm vào chiếc bình pha lê cô độc của chú.
Ông Vũ nhìn Phúc rồi nhìn sang ông Triệu như ngầm chế giễu… Miệng ông ta nở nụ cười khó hiểu:
– Cám ơn cô bé… Xin chào anh.
Phúc đóng cổng lại rồi vừa hát vừa bước vào phòng khách. Ông Triệu ngồi trên salon, mắt nhìn lên trần nhà đăm chiêu một cách khác thường. Tay ông gõ liên tục vào mặt ghế, thấy Phúc vào, ông nhỏm dậy gọi con gái:
– Phúc! Ngồi đây
Phúc đang định bưng li tách xuống bếp, cô liền bỏ chiếc khay xuống nhìn cha:
Ông Triệu đưa cô gói quà:
– Con có thích không?
Nhìn cha, Phúc bỡ ngỡ:
– Lúc nãy con đã từ chối…
– Ông ta đã để lại đây… Con nhờ anh Khải chở đến chỗ ông ta làm việc để trả lại, càng sớm càng tốt.
Ông Trịêu nhìn Phúc với ánh mắt lạ thường, ông bỗng buông tiếng thở dài. Phúc tò mò:
– Ba! Phải ổng là người yêu của cô Út con không?
– Ừ
– Mà sao ông ta không hề biết cô Út đã chết?
– Vì lúc đó hắn đã bỏ rơi cô Út con.
Phúc bàng hoàng:
– Nghĩa là..?
– Nghĩa là cô Út con chết vì phải mang nỗi khổ thì nhiều, hi vọng thì ít, và chết vì buồn phiền, tủi hổ…
Ông Triệu nói tiếp:
– Và vì bệnh hoạn…
Phúc có vẻ không tin:
– Ông ta trông đoàng hoàng lắm mà, lẽ nào…
Ông Trịêu nhìn cô nghiêm nghị:
– Con không tin ba nói thật?
Phúc mím môi, nhưng cô vẫn nói:
– Con tin, nhưng con nghĩ phải có lí do gì đó mà hai người xa nhau, hôm nào con phải hỏi cô Trâm mới được.
Ông Triệu nạt ngang:
– Để làm gì? Con không nên tò mò chuyện của người lớn.
Phúc quay lại nhìn ông Triệu:
– Cô Út có một cuốn nhật kí, má cất rồi. Ba đọc chưa ba?
Ông Triệu bối rối:
– Đọc để làm gì?
– Thì để biết chuyện của cô Út và ông Vũ…
Ông Triệu “hừ” một tiếng:
– Lại tò mò, chi vậy?
Phúc bứt rứt:
– Con thấy tội cho ông Vũ. Lúc ông ta thấy bầy chim cánh cụt rồi con lật đật, sau đó biết con là cháu của cô út mặt ông ta trông thất thần…
Ông Trịêu dịu dàng:
– Ba không cho là ông ta đóng kịch. Tình cảm của con người bao giờ chẳng thế. Nhưng rồi đâu sẽ vào đó. Tất cả đã là kỉ niệm. Con không nên quan tâm.
Phúc nhìn con lật đật còn để trên bàn:
– Cái này của cô Út?
Ông Triệu gật đầu nhìn con gái đem món đồ chơi cũ kĩ để lại đúng chỗ của nó.
– Trưa rồi, con lo cơm xong ra phụ má.
Phúc loay hoay dọn khay li tách xuống bếp. Cô chợt nhớ ra sáng nay anh chàng phu xe bất đắc dĩ của cô không đến.
Phúc cắn nhẹ môi mình. Cô đang nghĩ đến nụ hôn dài trước khi Nguyên về tối qua. Cô nói với chính mình “em yêu anh, anh chàng có trái tim quỉ dữ…”. Rồi cô bỗng nhớ đến cô Út và ông Vũ… Lúc nào tình yêu cũng làm con người ta bận rộn hết.

Nhưng cũng phải mấy tuần sau Phúc mới có dịp đến phim trường trả lại món quà của ông Vũ. Cô và Khải đứng đợi hơi lâu, Khải cằn nhằn:
– Dượng Út khó quá. Anh mà là em ha, anh “dím” tuốt, ổng đâu nhớ đâu mà lo.
Phúc không chịu:
– Làm như vậy thì dễ rồi. Có điều em cũng không muốn nhận. Mình với ông Vũ có thân gì đâu.
Rồi cô lại săm soi:
– Mà cũng tức tức, không biết cái gì trong đây.
Anh Khải lắc đầu:
– Em y như con nít, lộn xộn quá.
Phúc lại tiếp tục:
– Anh đoán cái gì?
– Đi tây về không son phấn, thì cũng dầu thơm, xà bông chứ gì
Vừa nói Khải vừa che miệng ngáp:
– Chờ lâu quá. Chẳng biết ông ta đang “đạo diễn” scene nào? Có hấp dẫn không mà lâu dữ vậy?
Phúc cũng bồn chồn:
– Hay là tại không ai kêu ổng giùm mình hết?
Khải nhìn đồng hồ:
– Ê! “Gỗ mun”, em ở đây chờ ông ta nhe. Anh vọt tới nhà thằng bạn gần đây một chút. Nửa tiếng nữa trở lại.
Khải vừa đi khỏi thì ông Vũ ra tới. Mắt ông sáng một tia nhìn ấm áp khi thấy Phúc đang ngồi một mình ngoài ghế đá. Ông cười rất tươi, những nếp nhăn ở đuôi mắt khiến tia nhìncủa ông làm người khác dễ mềm lòng hơn nữa.
– Ôi! Thật bất ngời. Chờ tôi lâu không?
Phúc gật đầu hơi bối rối chẳng biết nói gì với ông.
Ông Vũ nhìn lại cô, cái nhìn lạ kì làm Phúc xấu hổ. Ông cứ lặng im nhìn cô rồi lắc đầu:
– Cô bé chi phối tôi hơi nhiều đấy. Tại sao lại là em mà không là người khác? Tại sao em lại là cháu của Mai Phương nhỉ?
Phúc im lặng. Nhưng trả lời thế nào bây giờ chớ? Ông ta đang hỏi những câu hỏi có lẽ chỉ ông ta mới trả lời được thôi.
Phúc hơi mất tự nhiên, cô rụt rè mở túi xách lấy gói quà ra ấp úng:
– Phúc gởi lại chú Vũ. Phúc rất cám ơn chú đã nghĩ đến Phúc…
Gương mặt ông Vũ bỗng sa sầm xuống:
– Cô bé thật tình không muốn nhận thật ha vì tại ông bố cô không cho phép?
Phúc nhìn nét mặt ông Vũ, cô biết ông rất giận, cô bỗng thấy việc đem món quà đến trả thật là quá đáng. Phúc chợt nói những lời mà cô không ngờ tới:
– Tại sao chú không nghĩ món quà này chỉ là cái cớ…
Phúc đỏ mặt. Cô đã nói dối một cách ngu ngốc? Hay cô đã nói thật lòng mình một cách vụng về? Ông Vũ thở dài:
– Nào, chúng ta hãy qua quán bên kia đường uống nước. À! Phúc đến đây bằng gì?
– Anh Phúc chở
Ánh mắt ông Vũ chợt soi mói, ngờ vực một cách kì lạ:
– Cô lại có cả anh à? Anh nào?
– Anh Khải, con dì Hai của Phúc
– Đâu rồi?
Phúc hơi bực trước những câu hỏi cụt lủn mang đầy uy quyền của ông Vũ. Cô trả lời nhát gừng:
– Chờ lâu quá. Ảnh đến nhà bạn rồi…
– Chúng ta vừa uống nước vừa chờ anh chàng Khải vậy…
Phúc bước theo ông ra đường. Ông Vũ tự nhiên khoác vai cô khi hai người băng qua lộ. Phúc cảm thấy mình nhỏ bé bên ông, giống như trẻ con đi cùng người lớn.
– Ăn kem nhé?
– Vâng!
Ông Vũ cười:
– Kem và trẻ con bao giờ cũng là bạn.
Phúc nhìn ông Vũ, cô không muốn làm người lớn với ông bao giờ. Tự dưng đối với ông Vũ, cô muốn mình là đứa bé để được vòi vĩnh, cưng chiều.
Phúc để gói quà lên bàn. Ông Vũ nói:
– Đố Phúc quà gì đó?
– Phúc cũng đang đoán. Thế chú Vũ mua món quà này chú Vũ nghĩ Phúc là con nít hay người lớn?
– Có bao giờ Phúc là người lớn đối với tôi đâu?
– Thế người ta mua gì cho cô con gái nhỏ của mình nhỉ?
Phúc mỉm cười nhìn ông Vũ, cô hỏi tiếp:
– Một con búp bê? Hay một chú gấu bông?
Ông Vũ như vui lây cái trẻ con của Phúc, ông xoa hai tay, giả vờ nói nhỏ:
– Vừng ơi! Vừng ơi! Hãy mở ra.
Hình như Phúc đã quên là mình đến để trả lại gói quà, cô không cưỡng lại được ý mình cũng như cương lại ánh mắt khuyến khích của ông Vũ. Cô thích thú với trò chơi mở quà này… Đúng là một con búp bé bé tí với cái đầu to, tóc vàng, hai gò má phính và đôi mắt chớp mở…
Phúc nhìn con búp bê một cách say mê. Từ nhỏ đến giờ cô chưa có con búp bê nào cả. Hai con búp bê ở nhà là của Thơ và Mai. Phúc cũng từng ẵm chúng đùa chơi khi còn bé, nhưng bao giờ cô cũng nghĩ rằng nó không phải là của cô. Cô không hề ganh tị vì “Gỗ mun” còn nhiều trò chơi lí thú khác hẳn trò chơi búp bê. Cô chẳng buồn vì cô biết không ai đi mua con búp bê thứ ba khi ỏ nhà đã có rồi hai con lăn lóc. Thế nhưng hôm nay cô lại xúc động với món đồ chơi này.
– Tại sao chú lại mua nó?
Ông Vũ thở dài:
– Lúc nào tôi cũng bị ám ảnh bởi đứa con, bởi gia đình vì đâu tôi không có gì cả?
Phúc chớp mắt. Cô tưởng tượng ra ngôi nhà rộng mênh mông, trong một căn phòng lạnh lẽo có một người đàn ông ngồi trầm tư một mình bên li rượu đỏ. Có thể ông đang nghe nhạc, cũng có thể ông đang nhớ lại những tháng ngày đã qua của đời mình.
Phúc bỗng thấy một niềm thương cảm xen lẫn một nỗi thắc mắc:
– Chú Vũ! Sao chú lại xa cô Út vậy?
– Vì cô ấy không còn yêu tôi nữa… Cô ấy đã bỏ đi…
Phúc hoang mang, tại sao ông Vũ lại nói khác với ba cô.
– Chú không… phản bội cô ấy chớ?
– Ồ! Không đâu
– Sao cô Út lại bỏ chú trong khi cô ấy thương chú dữ lắm?
Một thoáng ngạc nhiên trong mắt ông Vũ:
– Sao Phúc biết?
Cô ngần ngừ một lúc rồi nói:
– Phúc có xem nhật kí của cô Út, cô viết về chú nhiều lắm cơ.
Ông bối rối nhìn Phúc:
– Cô ấy có viết vì sao cô ấy lẩn tránh tôi không?
Phúc lắc đầu:
– Phúc đọc được có mấy trang thôi là má Phúc đã cất đi rồi, làm sao Phúc biết được…
Rồi cô tò mò một cách trẻ con:
– Sao chú không lấy vợ vậy chú Vũ?
Ông Vũ cười gượng:
– Có chứ! Nhưng chúng tôi đã chia tay sau khi có một đứa con trai.
– Anh ấy ở chung với cô…
Ông Vũ lắc đầu:
– Không! Nó ở với tôi. Nó không bình thường, mười bảy tuổi rồi nhưng không khác gì đứa trẻ lên ba.
Phúc nhìn ông Vũ, lòng cô se lại:
– Từ đó tôi rất sợ khi nghĩ đến chuyện có con với bất cứ ai.
– Nhưng sống một mình cũng buồn lắm
– Tôi biết chớ. Nhưng nếu sống với những đứa con tâm thần thì không những buồn mà còn khổ nữa.
Ông chợt đổi giọng vui vẻ:
– Ăn đi Phúc. Kem tan hết rồi kìa.
Rồi ông lại nhìn cô bằng một tia nìn ấm áp:
– Phúc ngồi trầm tư trông rất giống Mai Phương.
Phúc cười ngượng ngùng:
– Chú vẫn nhớ đến cô ấy?
– Trước kia thì không. Nhưng từ hôm ở nhà Phúc về tôi lại hay nghĩ đến Mai Phương.
Ông chớp đôi mắt nâu đa tình:
– Nghĩ thì nghĩ đến Mai Phương nhưng nhớ thì lại nhớ đến Phúc. Em làm tôi hồi tưởng hình ảnh của một thời trai trẻ, rồi bây giờ tôi thấy mình giống một người mang nợ, luôn tự nhủ mình phải trả.
Phúc xao động. Cô không muốn nghĩ sâu hơn những gì ông Vũ vừa nói với cô.
Phúc nhìn ra đường. Khải đang đứng lóng ngóng chờ cô.
– Anh Khải của Phúc kia rồi chú Vũ
Ông Vũ cười:
– Cứ ngồi an tâm. Ăn kem đi.
Ông băng qua đường đến bên Khải. Hai người cùng bước vào quán
– Cậu dùng café nhé?
Anh Khải mỉm cười, gật đầu. Phúc để ý anh nhìn ông Vũ khá lâu. Cô nghịch ngợm cầm đầu con búp bê để sát mũi Khải.
Khải giật mình vì nhột. Anh nói:
– À! !Quà là con búp bê này chớ gì?
Phúc nghiêng đầu:
– Dễ thương không?
Ông Vũ đưa gói thúôc ra cho Khải. Anh thong thả nhả khói và hỏi:
– Chú Vũ làm đạo diễn chắc lâu rồi?
– Cũng hơn mười lăm năm
– Cháu vừa xem một phim của chú hồi tháng rồi
Ông Vũ cười:
– Cậu thấy thế nào?
Khải nhìn ra cửa như để trông chừng chiếc xe vừa trả lời:
– Cũng không đến nỗi tệ. Có điều không biết có nên nói với chú không?
Ông Vũ nhỏ nhẹ:
– Ồ! Rất nên anh bạn ạ.
Khải thẳng thắn:
– Cháu thấy… Thứ nhất tốc độ phim quá chậm làm mệt người xem, thứ hai đối thoại dài quá trong khi âm thanh không rõ làm bực mình khán giả, thứ ba y phục không đúng với thời gian xảy ra trong phim, thứ tư tình tiết lòng vòng nặng nề…
Phúc khẽ đá chân Khải làm anh chàng ngừng nói. Cô cười khoả lấp:
– Uống café đi anh Khải. Còn về đẩy xe chứ…
Ông Vũ nhìn Phúc:
– Vội thế cô bé!
– Vâng, mục đích của Phúc là gởi trả món quà nhưng bây giờ…
Phúc lém lỉnh nói tiếp:
– Nó không còn là quà nữa, nó là của “Gỗ mun” rồi, phải không anh Khải?
Ông Vũ ngạc nhiên:
– “Gỗ mun”?
Khải giải thích:
– Ở nhà, con nhỏ lí lắc này tên là “Gỗ mun”.
Ông Vũ gật đầu:
– Lại thêm một điểm lí thú về cô đấy, “Gỗ mun” ạ.
Khải đứng dậy trước:
– Tụi cháu phải xin phép chú về.
Quay sang Phúc, anh nói:
– Dượng Út giao anh việc chở em đến đây rồi rước về. Anh làm xong phần anh rồi nhé. Phần em ra sao anh không biết à…
Ông Vũ nhếch mép:
– Ba của Phúc giữ cô gái Út kĩ thật. Các chàng trai chắc khó mà trồng cây si…
Phúc chào ông Vũ. Khi xe chạy cô nhí nhảnh đưa con búp bê lên chào ông Vũ lần nữa. Anh Khải nói:
– Ông ta còn quá trẻ và trông cũng hay hay.
Phúc bắt bẻ:
– Hay hay là sao?
– Là các cô gái có thể mê được.
– Vậy sao?
– Có một điều là lạ. Ông Vũ trông giống em.
Phúc chanh chua:
– Không dám đâu. Sao em giống nhiều người quá. Hết giống cô Út bây giờ lại giống ông Vũ.
Khải không chịu thua:
– Cho là anh nhìn trật nhiều nét. Nhưng ít ra đôi mắt hai người cũng chung một màu… À! Sao em lại nhận con búp bê đó.
Phúc chặt lưỡi:
– Lúc em đưa trả gói quà, ông Vũ giận lắm. Làm em thấy mình kì cục. Tại sao ba em lại câu nệ như thế nhỉ?
– Em cũng thế chớ gì?
Phúc im lặng. Khải cười:
– Nhìn tướng ông Vũ, ai có con gái mà không lo? Dượng Út kĩ thế là phải.
Phúc bực mình:
– Anh lại nói tầm ruồng. Chú Vũ là người yêu của cô Út trước kia…
– Đó là điểm mạnh của ông ta đối với em bây giờ.
Phúc giận dỗi:
– Anh nói mà không sợ người ta nghe..
Khải làm thinh. Anh chăm chú chạy xe. Bà Thạch mẹ anh vừa mua cho anh chiếc cúp. Khải cưng xe lắm. Diệp Thơ bảo chiếc cúp là “bồ nhí” của anh Khải. Anh chỉ cười không trả lời. Khải biết Thơ đang ganh tị vì cô vẫn chưa có được chiếc chali như cô đang mơ ước.

VN88

Viết một bình luận