VN88 VN88

Ôi mẹ sướng..quá ối con ơi – Truyện 18+

Tội nghiệp con Hoa!..Thôi mà!…tội nghiệp… anh Cảnh ơi!… Ơ…….ơ…. Sướng quá..”. Tiếng la của bà càng làm cho chàng Cảnh điên cuồng, anh đứng lên tụt vội cái quần ra, rồi một chân đứng dưới đất, một chân gác qua đùi bà nằm đè lên rồi đưa đẩy cái đầu con rắn đỏ lừ quét lia lịa giữa đám lông loăn xoăn, vừa chạm cái mồng thịt nhu nhú cái đầu rắn tiếp tục rà rà cọ sát, làm bà Mỹ Trinh nẩy người lên bần bật:” Thôi đi!…thôi…ối… ối… nữa đi!…. nữa đi…

Đọc ôi mẹ sướng quá ối con ơi [FULL PHIM]

ĐIỀN MẬT KHẨU

Oi me suong..qua oi con oi - Truyen 18+

Người ta đồn chừng Mỹ Hoa giống cha, vì cô với mẹ, bà Mỹ Trinh, khác hẳn nhau. Cô Hoa năm nay hăm bốn vừa ra trường Dược, cái tuổi đáng lẽ là nẩy nở như hoa xuân trong nắng sớm. Trái lại cô ốm tong teo, chỉ được khuôn mặt đẹp và nước da trắng, cả ngày chỉ biết chúi mũi vào sách vở, không ham vui với bạn bè, rảnh thì nghiên cứu làm kẹo bánh, nấ? nướng. Vậy mà cô có phước, nhờ bà má khôn lanh, lấy được chồng làm giám đốc một hãng bào chế lớn ở Sài gòn. Bà Mỹ Trinh mới độ ngoài bốn mươi, góa chồng, nhà giàu lại khéo giao thiệp. Bà bỏ vốn cho dược sĩ Cảnh đầ? tư thuốc men, rồi lân la gả được cô Hoa cho anh. Anh tuy hơn Mỹ Dung cả chục tuổi, nhưng bù lại, là một thanh niên to cao, đẹp trai, lịch sự.

Nghe nói thuở hàn vi hai mẹ con ở quê lên lúc cô Hoa còn chưa thôi bú, chồng chết trận, vì miếng ăn bà đi làm cho vũ trường Đèn Hồng. Thuở xuân thì chắc bà phải đẹp lắm. Là vì bây giờ, tới tuổi sồn sồn, mà bà vẫn nõn nường, da thì trắng căng mát rượi, ngực bà nây nây núng nính, nhất là đôi con mắt có đuôi mà lúc nào cũng long lanh như ướt nước. Hồi đó dân áp phe đang gặp thời, bà lấy được ông chồng giàu có nhờ thầu rác Mỹ, tiền bạc vào như nước. Bà dành dụm tiền riêng được khá nhiều, lúc ông chồng chẳng may bị trúng gió chết, bà thừa hưởng cả sản nghiệp. Nhiều ông tuổi hồi xuân chạy theo bà, nhưng bà chưa để ý đến ai vì bà muốn lo cho con gái yên bề, vả lại họ phần lớn là vướng mắc vợ con, người thì hoặc quá già, hoặc kém trình độ. Có người vừa ý bà, thì họ lại sợ bà cái tướng sát phu, một bên đầu mắt có nốt ruồi “thương phu trích lệ”. Một ông thầy số già ở Chợ lớn, sau khi hỏi ngày sinh tháng đẻ của bà, và lẩm nhẩm tính toán, lắc đầu nói là ” thiên cơ bất khả lậu”. Ông viết mấy chữ nho, đưa cho bà bảo giữ lấy mà chiêm nghiệm. Bà đem về nhờ người đọc giảng nghĩa cho, nhưng rồi giận quá bà xé vụn vứt đi.

Đám cưới Mỹ Hoa rất là linh đình, hôm dạ vũ tân hôn, sau khi cô dâu chú rể nhảy bản đầu, đến bản kế, vì không có ông bà xui, nên Mỹ Hoa nhảy với một anh phù rể. Bà nhảy với chàng rể mới, mà cũng là bạn cũ. Cảnh khen bà nhảy đẹp: ” Từ trước tới nay chưa nhảy với ai mà thấy nhẹ nhàng hứng thú như dìu má nhảy bản này.” Một lúc, lại thêm:” Má Mỹ Trinh ăn đứt cả các bà các cô trong đám cưới hôm nay đấy!” Bà Mỹ Trinh được khen, miệng cười tươi mà trong lòng cũng phơi phới. Nhất là chàng rể gọi bà là Mỹ Trinh. Bà không thích người ta gọi là bà Đại lợi, tên hãng thầu của ông chồng trước. Bà ưa anh Cảnh này, một phần cũng vì từ khi mới quen thuộc buôn bán, lúc nào cũng một điều chị Mỹ Trinh hai điều Mỹ Trinh, xưng mình ngọt xớt. Bây giờ thì phải tập gọi bằng má hay là má Mỹ Trinh và ngượng ngập xưng con.

VN88

Viết một bình luận